Ngày thứ nhất.
Nắng vẫn đổ vàng trên con phố cũ. Và thu vẫn về xao xác lá vàng... Ngày thứ nhất không có JH...
--
Lang thang trên mạng, bỗng tìm thấy forum này, và Nhật ký onl, em có nơi để viết r`... Ngày thứ nhất, sẽ tập quen dần với thói quen không có anh, JH ạ ...

Đúng là, những ngày cũ qua rồi, tựa như cơn gió. Dẫu có lúc, đau. Hay có lúc buồn.

Dẫu có lúc biết rằng, dù làm thế là đau cho 1 người, dù ta làm thế là tổn thương cho 1 người, nhưng đôi khi, con người ta vẫn thường hay làm thế, hay làm ngược lại lòng mình, để 1 người ra đi. Vì sao? Vì con người ta thường nghĩ rằng, như thế sẽ tốt cho 1 người hơn...

Cũng như vậy, em, dù đau lắm mà vẫn phải làm... Phải tỏ ra lạnh lùng? Hay vô định đây?

Bầu trời xanh 1 màu, và ngoài kia, người ta náo nức chuẩn bị cho 1 Đại lễ.. Và em, lặng lẽ theo cuộc sống của anh, chỉ mong sao cs ấy, thật bình yên thôi...

--- @all in KC 4rum: Người ấy học XD, ra trường r`, và rất yêu XD... Mình xin 1 chút nhỏ, 1 khoảng lặng trong ô Nhật ký này để viết hàng ngày, như một món quà thầm lặng, dành cho ng ấy, được không?
Cảm ơn mọi người!