QUẢNG CÁO ĐẦU TRANG

Collapse

Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

Collapse
X
 
  • Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • sinhvienmoi
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Chuyện cười Robinson Crusoe thời nay mời các bạn thưởng thức....

    An ambitious engineer decided to take a vacation. He booked himself on a
    Caribbean cruise and proceeded to have the time of his life. - Until the boat sank!

    Then the man found himself swept up on the shore of an island with no
    other people, no supplies...Nothing. Only bananas and coconuts!

    After about four months, he is lying on the beach one day when the most
    gorgeous woman he has ever seen rows up to the island. In disbelief, he
    asks her, "Where did you come from? How did you get here?"

    "I rowed from the other side of the island," she says.

    "I landed here when my cruise ship sank."

    "Amazing," he says. "You were really lucky to have a rowboat wash up
    with you."

    "Oh, this?" replies the woman. "I made the rowboat out of raw material I
    ound on the island; the oars were whittled from gum tree branches; I
    wove the bottom from palm branches; and the sides and stern came from a
    Eucalyptus tree."

    "But-but, that's impossible," stutters the man. "You had no tools or
    hardware. How did you manage?"

    "Oh, that was no problem," replies the woman. "On the South side of the
    island, there is a very unusual strata of alluvial rock exposed. I found
    if I fired it to a certain temperature in my kiln, it melted into
    forgeable ductile iron. I used that for tools and used the tools to make
    the hardware."
    The guy is stunned.

    "Let's row over to my place, " she says. After a few minutes of rowing,
    she docks the boat at a small wharf.
    As the man looks onto shore, he nearly falls out of the boat. Before him
    is a stone walk leading to an exquisite bungalow painted in blue and
    white. While the woman ties up the rowboat with an expertly woven hemp
    rope, the man can only stare ahead, dumbstruck.

    As they walk into the house, she says casually, "It's not much, but I
    call it home. Sit down please; would you like to have a drink?"

    "No, no thank you," he says, still dazed. "Can't take any more coconut
    juice."

    "It's not coconut juice," the woman replies. "I have a still. How about a
    Pina Colada?"

    Trying to hide his continued amazement, the man accepts, and they sit
    down on her couch to talk. After they have exchanged their stories, the woman
    announces, "I'm going to slip into something more comfortable. Would you
    like to take a shower and shave? There is a razor upstairs in the
    bathroom cabinet."

    No longer questioning anything, the man goes into the bathroom. There,
    in the cabinet, is a razor made from a bone handle. Two shells honed to a hollow ground edge are fastened on to its end inside of a swivel mechanism.

    "This woman is amazing," he muses. "What next?"

    When he returns, she greets him wearing nothing but vines, strategically positioned, and smelling faintly of gardenias.

    She beckons for him to sit down next to her. "Tell me," she begins, suggestively, slithering closer to him, "We've been out here for a
    really long time. You've been lonely. There's something I'm sure you really feel like doing right now, something you've been longing for all these months".

    She peers deeply into his eyes, "You know. . ."

    He can't believe what he's hearing and his joy mounts.

    "You mean. . . ?" he swallows excitedly, "I can check my e-mail from
    here.
    ... . .?"
    >>
    >
    >>

    Leave a comment:


  • zmt
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Anh bên em trong một chiều mênh mông nắng
    Rặng liễu gầy lặng lặng phất phất đuôi
    Dù muốn dù không nhưng tình đến mất rồi
    Sao cứ để tình yêu phải đợi

    Xét cho cùng thì yêu là có lợi
    Vì trời xanh mây vời vợi nắng rơi
    Và không ai bị cô độc trên đời
    Khi đã có một người gần gũi

    Rồi tháng năm qua mưa mòn đá núi
    Mỗi con người đều hì hụi riêng tư
    Tình vẫn ở đây không tiếng nói giã từ
    Vẫn anh vẫn em vẫn trời mây vời vợi

    Phàm trên đời thật yêu thì phải cưới
    Các loại ông bà bô thích dâu mới rể hiền
    Cứ mỗi năm một mùa ép hạ liên miên
    Kiểu như Hà Nội mùa "chim" làm tổ

    Mình cũng cưới xin cũng rước dâu ăn cỗ
    Đêm tân hôn cũng làm đổ chân giường
    Cũng đẻ con và cũng quý cũng thương
    Rồi cứ thế cuộc yêu đương tiếp tục

    (ko rõ copy ở đâu, search if you want to know)

    Leave a comment:


  • nguyenthehungsan
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Bác huycdc nói đúng đấy, kẹp tóc à.
    "Người yêu em trên thế gian này còn rất nhiều".
    Trang kết cấu rất nhiều những người: biết sống + biết làm việc + biết yêu --> đủ để cho em có sự lựa chọn mới mà.
    Như anh đây chả hạn

    Leave a comment:


  • keptoc
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Nguyên văn bởi XUAN THUY
    hehe, keptoc cứ đặt tên bài thơ đó là: "Em vẫn chưa quên anh"

    hehe, quên rồi thì làm sao mà keptoc có thể cảm hứng ra bài thơ hay và có "hồn" vậy được... nên cứ đặt tên bài thơ cho đúng "tâm trạng" đáy lòng đi há....

    Quyên rồi mà còn tìm người ta để tặng thơ hả.... huhuu...
    Cảm ơn anh (hay là chị nhờ??? )Xuan Thuy quá xá. Bài thơ đầu tay mà được anh khen tặng tới trời vậy, em quyết định chuyển hướng sang làm nhà thơ mất!!!

    Nguyên văn bởi huycdc
    Tặng Em đoạn này "Khi gà trống đuổi theo gà mái thì, Gà mái chạy, ngoái cổ lại và nghĩ không biết mình chạy có nhanh quá không nhỉ ?".
    Như vậy, Gà mái phải chạy làm sao gà trống không muốn bỏ cuộc, cũng không để cho nó vồ được nhanh quá, vồ được rồi, nó bỏ mất lại đi đuổi con khác mất
    Hơ, em biết cái chuyện này rùi. Không lẽ ý anh là em giống con gà mái đó sao? Maybe!!!
    Nhưng nếu anh bít chuyện bạn ấy nói iu em như trong bài thơ là bịa cho hay , thì anh sẽ thấy em tội nghiệp thế nào, huhu.
    Cái bài trước khi anh sửa đó, anh nói em nên quên bạn ấy đi và lang thang vào ketcau.com mà kiếm mấy anh tử tế trong đó. Ý kiến hay quá trời!!! em chưa kịp hồi đáp, anh đã bảo em giống... con gà mái rùi, huhu

    Hơ, nhưng được các anh thành viên rất tích cực và administrator quan tâm đến, em cũng thấy cảm động lắm rùi. Thú thật là em cũng ăn ở hiền lành, tu nhân tích đức từ kiếp trước cơ đấy

    Leave a comment:


  • keptoc
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Nguyên văn bởi kthung
    Tên của bài thơ này nên là 1 câu hỏi. Ví dụ : Em đã quên?
    Vì từ quên lặp lại khá nhiều, không hiểu lúc nào em quên thật. Câu kết của bài thơ cũng nên là dấu hỏi chấm, sẽ để lại nhiều suy tư cho người đọc hơn, nếu dùng dấu chấm than thì chẳng còn gì nữa. Vì thực ra chính tác giả cũng không thể hiểu cô gái còn nhớ hay đã quên.
    Đây là cách nghĩ của mình về bài thơ này. Nhiều lúc cố quên nhưng có quên được không?
    Mấu chốt vấn đề là ở đó anh ạ. Em thực sự muốn quên từ lâu rùi, nhưng thật khó, và em ko thể quên. Bây giờ, khi bít thực ra em đã chỉ làm phiền người ta, gây khó chịu cho người ta thôi, em mới chẳng còn lý do gì để nhớ nữa...
    Nhiều lúc, em đã nghĩ mình ko thể quên một người mình đã yêu tha thiết một cách dễ dàng được, và em thấy sợ khi nghĩ rằng tình yêu đó chỉ hời hợt thế thôi sao?! Bạn ấy luôn nói với em rằng rồi tình cảm sẽ thay đổi theo thời gian. Còn em thì đã nghĩ mình sẽ mãi yêu bạn ấy, và em đã yêu bạn ấy lâu lắm rùi. Vậy mà em đã...
    Có thể là em chưa quên hẳn, nhưng điều tất yếu sẽ là như thế, ko có 1 kết cục nào tốt đẹp hơn. Và em muốn dùng dấu chấm than ở đây. Ạnh có tin rằng em cũng sợ dấu chấm than đó lắm không? Nhưng chỉ có dấu chấm than là hợp lý thôi...
    Bài thơ anh sửa cho em chỉnh về câu từ hơn, nhưng em cảm thấy nó chỉnh quá, nên ko được "mãnh liệt" như ý của em. Nhưng em thích bài đó lắm. Cảm ơn anh đã góp ý cho em nha!!!

    Leave a comment:


  • kthung
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Em đã quên?

    Anh có biết rằng em
    đã quên đi tất cả
    từ lúc nào không anh??

    Ngày anh nói với em
    Anh yêu em nhiều lắm
    Làm sao quên anh được?
    Em cũng yêu anh nhiều!

    Ngày anh nói với em
    Anh lạnh lùng, vô cảm.
    Làm sao quên anh được?
    Em sẽ sưởi ấm anh!

    Ngày anh nói với em
    Anh thật vô tích sự.
    Làm sao quên anh được?
    Em chỉ có mình anh!

    Ngày anh nói với em
    Hãy quên anh đi nhé.
    Làm sao quên anh được?
    Vẫn yêu anh vô vàn!!!

    Ngày anh nói với em
    Đừng làm phiền anh nữa!
    Làm sao quên anh được?
    Vậy mà... em đã quên?

    Xin lỗi vì đã sửa chữa linh tinh vào một bài thơ hay như vậy. Nhưng đây cũng là tâm trạng của mình.

    Leave a comment:


  • kthung
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Tên của bài thơ này nên là 1 câu hỏi. Ví dụ : Em đã quên?
    Vì từ quên lặp lại khá nhiều, không hiểu lúc nào em quên thật. Câu kết của bài thơ cũng nên là dấu hỏi chấm, sẽ để lại nhiều suy tư cho người đọc hơn, nếu dùng dấu chấm than thì chẳng còn gì nữa. Vì thực ra chính tác giả cũng không thể hiểu cô gái còn nhớ hay đã quên.
    Đây là cách nghĩ của mình về bài thơ này. Nhiều lúc cố quên nhưng có quên được không?

    Leave a comment:


  • XUAN THUY
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    hehe, keptoc cứ đặt tên bài thơ đó là: "Em vẫn chưa quên anh"

    hehe, quên rồi thì làm sao mà keptoc có thể cảm hứng ra bài thơ hay và có "hồn" vậy được... nên cứ đặt tên bài thơ cho đúng "tâm trạng" đáy lòng đi há....

    Quyên rồi mà còn tìm người ta để tặng thơ hả.... huhuu...

    Leave a comment:


  • LongLP
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Nguyên văn bởi keptoc
    Ngày anh nói với em
    Hãy quên anh đi!
    Làm sao quên anh được?
    Vẫn yêu anh vô vàn!!!
    Hic! "nó" bảo em quên "nó" đi thì em quên xừ nó đi, tội wái j` mà nhớ cho tốn notron thần kinh
    Chắc tại lúc "nó" nói yêu em thì lúc đấy "nó" chưa yêu thật lòng đấy
    Tặng em mấy câu thơ để lần sau thằng nào ngỏ lời thì có cái để mà dặn dò "nó" nhé

    Nửa cốc nước đủ làm vơi cơn khát
    Nửa vầng trăng đủ để mộng mơ
    Nửa sự thật không còn là sự thật
    Tình yêu không một nửa bao giờ!

    Leave a comment:


  • Tin cầu ĐHXD
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Tho la gi?
    Tho la hoi tho tam hon. Co khi nong bong, co khi lanh ngat, co khi don dap co khi sau lung...
    Thay cho nhung loi noi ay la hinh anh, la cai gi hu hu thuc thuc de nguoi doc phai suy dien... ngam cuu va tham thau... the la co tho

    Em thay minh trong anh mat anh
    nho nhoi qua
    Chua bao gio em the ca
    vi em da quen anh


    Moi nguoi co mot cach cam xuc tho, tam hon tho va tieng tho, em cu la em thi moi hay duoc, quan trong nhat la phai co hinh tuong ro rang...
    Last edited by Tin cầu ĐHXD; 15-11-2005, 05:26 PM.

    Leave a comment:


  • keptoc
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Nguyên văn bởi anfrohel
    Xin fép ták zả cho mình gửi bài thơ này tới 1 người nhé. Zờ này nàng đã qên tôi, zù rằng ngày xửa ngày xưa nàng bảo không qên khi tôi nói: anh lạnh lùng, anh zô kảm, anh không kó zì để em iêu...
    Ủa, nàng đó không phải là mình đấy chứ?, ặc ặc???
    Mà bạn định tặng bài thơ đó cho nàng hả, không sợ nàng cười cho thúi mũi hả? Mình còn đang nhờ các cao thủ ở đây góp ý mà, vì mình cũng sợ bị thúi mũi lém

    Leave a comment:


  • Tin cầu ĐHXD
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Thơ chi mà chẳng có vần gì vậy bác?
    Kết thúc bất ngờ quá

    Leave a comment:


  • nguyenthehungsan
    replied
    Ðề: Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Tiếc quá, lão già này không được tình cảm lắm, hơi khô khan nên không nghĩ ra được tên hay để đặt cho bài thơ này. Hay thử đặt là:
    [CENTER]"Anh vô tình, vô tâm; Em tuyệt tình, tuyệt tâm"[/CENTER]
    Giống truyện chưởng Phong Vân lắm.
    Khà Khà Khà

    Leave a comment:


  • Anh có biết em đã quên anh từ ngày nào không anh??

    Hello every body!!!
    Mình chưa bao giờ làm 1 bài thơ cho ra hồn cả. Thế mà sáng nay tự nhiên lại có hứng làm thơ, thế là cầm bút viết liền. Mình định gửi tặng bài này cho một người, nhưng chỉ sợ người ta không biết đó là thơ thôi . Hi vọng trong diễn đàn này có cao thủ, chỉ giáo giúp mình để mình hoàn thành nó và gửi cho bạn ấy...


    Anh có biết em đã quên anh
    từ ngày nào
    không anh??

    Ngày anh nói với em
    Anh yêu em!
    Làm sao quên anh được?
    Em cũng yêu anh nhiều!

    Ngày anh nói với em
    Anh là kẻ lạnh lùng.
    Làm sao quên anh được?
    Em sẽ sưởi ấm anh!

    Ngày anh nói với em
    Anh là kẻ bỏ đi.
    Làm sao quên anh được?
    Em chỉ yêu anh thôi!

    Ngày anh nói với em
    Hãy quên anh đi!
    Làm sao quên anh được?
    Vẫn yêu anh vô vàn!!!

    Ngày anh nói với em
    Đừng làm phiền anh nữa!
    Làm sao quên anh được?
    Vậy mà... em đã quên!

    9h00 ngày 15/11/2005

    Mình còn chưa biết đặt tên bài này là gì nữa...
    Ah, xin giới thiệu một chút, 2 nhân vật chính ở đây là một K45 và một K46 trường ĐH Xây Dựng.
    Hihi, mong được chỉ giáo thêm!!!
    Last edited by keptoc; 15-11-2005, 10:52 AM.
Working...
X