Chuyện này gửi các bác đọc chơi nhưng nhớ là đừng đọc cho Sếp của mình nghe nhé...
SẾP ĂN GÌ???
Thời phong kiến nước An Nam ta hàng năm phải triều cống cho nước Tàu. Năm ấy đột nhiên vua Tàu ra lệnh cho vua An Nam rằng ngoài các thứ lễ vật hàng năm thường dâng thì phải dâng thêm 100 con khỉ vì vua và các quan Tàu đang thèm món gỏi óc khỉ (cái món trói con khỉ lại, vạt sọ nó rồi vắt chanh vào đó và múc ăn trong khi con khỉ “still alive” đấy!!!) mà dạo này ở Trung Nguyên khỉ bỗng nhiên hiếm.
Lệnh đến quá muộn khiến triều đình An Nam không chuẩn bị kịp. Tập trung hết số khỉ trong vườn của vua chỉ được có vài chục con số còn lại vua cho quân vào rừng ngày đêm lùng bắt cho đủ.
Tuy nhiên đã đến ngày giao nộp cũng chỉ được có 99 con khỉ. Vua lo lắng triệu tập các quan, có quan hiến kế rằng con khỉ còn lại nên thay thế bằng con chó vì vua và các quan Tàu đã già rồi, mắt mũi kèm nhèm nên chắc cũng không phát hiện ra con chó trong bầy khỉ. Chẳng còn cách nào khác nên vua An Nam đành chấp nhận kế đó.
Lễ vật được dâng lên thì thứ mà vua quan Tàu quan tâm nhất là 100 con khỉ. Khỉ được thả vào một cái sân rộng có rào để vua quan Tàu xem cho vui mắt. Thấy bầy khỉ chạy lúc nhúc trong sân vua Tàu thích lắm và phán rằng:
- Lũ khỉ đi đường xa chắc cũng đói nên tìm gì cho chúng ăn – và vua hỏi sứ thần An Nam – Giống khỉ xứ An Nam thích ăn gì vậy?
- Tâu hoàng thượng, chúng thích chuối ạ - sứ thần trả lời
Chuối được mang đến vua Tàu và các quan bẻ chuối ném cho khỉ ăn. Tuy nhiên có một con không ăn nó ngồi chồm hổm lên, cao hơn và nổi trội trong đám khỉ, đó là con chó. Vua Tàu hỏi sứ thần An Nam:
- Sao con khỉ đó không ăn chuối?
Sau một hồi lúng túng sứ thần cũng tìm được câu trả lời:
- Tâu hoàng thượng, con đó là Sếp của bầy khỉ nó không ăn chuối mà chỉ ngồi nhìn và giám sát thuộc hạ nó ăn thôi.
- Thế Sếp không ăn chuối thì Sếp ăn gì? – Vua Tàu hỏi tiếp
- Dạ bẩm, Sếp ăn ... cứt ạ! - Sứ thần trả lời.
(Chó đâu có biết ăn chuối, cứt thì nó ăn được) ... !!!
SẾP ĂN GÌ???
Thời phong kiến nước An Nam ta hàng năm phải triều cống cho nước Tàu. Năm ấy đột nhiên vua Tàu ra lệnh cho vua An Nam rằng ngoài các thứ lễ vật hàng năm thường dâng thì phải dâng thêm 100 con khỉ vì vua và các quan Tàu đang thèm món gỏi óc khỉ (cái món trói con khỉ lại, vạt sọ nó rồi vắt chanh vào đó và múc ăn trong khi con khỉ “still alive” đấy!!!) mà dạo này ở Trung Nguyên khỉ bỗng nhiên hiếm.
Lệnh đến quá muộn khiến triều đình An Nam không chuẩn bị kịp. Tập trung hết số khỉ trong vườn của vua chỉ được có vài chục con số còn lại vua cho quân vào rừng ngày đêm lùng bắt cho đủ.
Tuy nhiên đã đến ngày giao nộp cũng chỉ được có 99 con khỉ. Vua lo lắng triệu tập các quan, có quan hiến kế rằng con khỉ còn lại nên thay thế bằng con chó vì vua và các quan Tàu đã già rồi, mắt mũi kèm nhèm nên chắc cũng không phát hiện ra con chó trong bầy khỉ. Chẳng còn cách nào khác nên vua An Nam đành chấp nhận kế đó.
Lễ vật được dâng lên thì thứ mà vua quan Tàu quan tâm nhất là 100 con khỉ. Khỉ được thả vào một cái sân rộng có rào để vua quan Tàu xem cho vui mắt. Thấy bầy khỉ chạy lúc nhúc trong sân vua Tàu thích lắm và phán rằng:
- Lũ khỉ đi đường xa chắc cũng đói nên tìm gì cho chúng ăn – và vua hỏi sứ thần An Nam – Giống khỉ xứ An Nam thích ăn gì vậy?
- Tâu hoàng thượng, chúng thích chuối ạ - sứ thần trả lời
Chuối được mang đến vua Tàu và các quan bẻ chuối ném cho khỉ ăn. Tuy nhiên có một con không ăn nó ngồi chồm hổm lên, cao hơn và nổi trội trong đám khỉ, đó là con chó. Vua Tàu hỏi sứ thần An Nam:
- Sao con khỉ đó không ăn chuối?
Sau một hồi lúng túng sứ thần cũng tìm được câu trả lời:
- Tâu hoàng thượng, con đó là Sếp của bầy khỉ nó không ăn chuối mà chỉ ngồi nhìn và giám sát thuộc hạ nó ăn thôi.
- Thế Sếp không ăn chuối thì Sếp ăn gì? – Vua Tàu hỏi tiếp
- Dạ bẩm, Sếp ăn ... cứt ạ! - Sứ thần trả lời.
(Chó đâu có biết ăn chuối, cứt thì nó ăn được) ... !!!
Ghi chú